Căng thẳng chính trị leo thang khi một quan chức Mỹ ăn mừng việc Iran bị loại khỏi World Cup.
Bộ trưởng An ninh Nội địa Hoa Kỳ Markwayne Mullin gây tranh cãi sau khi ăn mừng việc Iran bị loại sát nút khỏi World Cup 2026 trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị.

Căng thẳng địa chính trị gặp gỡ môn thể thao vua
Sự giao thoa giữa ngoại giao quốc tế và thể thao chuyên nghiệp đã chuyển hướng mạnh mẽ sang thái độ thù địch sau khi Iran bị loại khỏi World Cup 2026. Trong một tuyên bố thẳng thắn và gây tranh cãi, Markwayne Mullin, Bộ trưởng An ninh Nội địa Hoa Kỳ, đã bày tỏ niềm vui sướng không che giấu trước thất bại của đội tuyển quốc gia Iran trong việc vượt qua vòng bảng, biến kết quả thể thao thành một chiến thắng địa chính trị.
Một 'điệu nhảy vui mừng' trước thất bại thể thao
Phát biểu trong một cuộc họp báo chính thức về an ninh World Cup, Bộ trưởng Mullin đã không ngần ngại bày tỏ quan điểm về sự ra đi của phái đoàn Iran. "Tôi rất vui vì họ đã xong việc và sẽ không quay lại", Mullin tuyên bố. Ông thậm chí còn cho rằng tin tức về việc họ bị loại là lý do để ăn mừng, nói thêm: "Tôi đã rất vui khi chúng tôi có thể thu hồi thị thực của họ và nói rằng họ có thể rời khỏi đất Mỹ, và tôi có thể đã hát một hoặc hai bài hát hoặc thậm chí nhảy một điệu nhảy vui mừng."
Những phát ngôn này làm nổi bật sự căng thẳng tột độ giữa Washington và Tehran, cho thấy đối với một số quan chức Mỹ, giải đấu này không chỉ đơn thuần là bóng đá mà còn liên quan đến sự di chuyển và hiện diện chiến lược của công dân Iran trên đất Mỹ.
Một giải đấu bị phủ bóng bởi tranh cãi
Hành trình của Iran đến vòng chung kết năm 2026 đã đầy rẫy bất ổn ngay cả trước khi tiếng còi khai cuộc vang lên. Việc tham gia của đội tuyển vẫn bấp bênh trong nhiều tháng sau các cuộc không kích tàn khốc do Hoa Kỳ và Israel tiến hành nhằm vào Iran vào tháng 2 cùng năm. Bối cảnh xung đột quân sự này đã phủ bóng đen lên quá trình chuẩn bị của đội tuyển và sự xuất hiện cuối cùng của họ tại Bắc Mỹ.
Khi đến giải đấu, liên đoàn bóng đá Iran cáo buộc chính quyền Mỹ đã có những hành vi ngược đãi có hệ thống. Huấn luyện viên trưởng của đội tuyển, Amir Ghalenoei, mô tả các cầu thủ của mình là những người tham gia "bị áp bức nhất" trong giải đấu, viện dẫn các biện pháp hạn chế và quấy rối có chủ đích.
Những trở ngại về hậu cần và các điều khoản 'áp bức'
Sự căng thẳng thể hiện rõ trong các sắp xếp hậu cần dành cho đội tuyển. Trong khi hầu hết các quốc gia đều có các trại căn cứ ổn định, Iran buộc phải chuyển địa điểm huấn luyện đến Tijuana, một thành phố nằm trên biên giới Mexico, sau khi bị từ chối địa điểm ban đầu theo kế hoạch ở Tucson, Arizona.
Hơn nữa, phái đoàn Iran phàn nàn về một quy định nghiêm ngặt yêu cầu họ phải rời khỏi sân vận động và thành phố ngay lập tức sau mỗi trận đấu. Khi được hỏi về những hạn chế nghiêm ngặt này, Bộ trưởng Mullin đã bác bỏ các cáo buộc áp bức, coi các hạn chế đó là một thỏa thuận chung. "Đó chỉ là một thỏa thuận mà chúng tôi đã đạt được - chỉ cần tiếp tục và để họ đi," Mullin giải thích, khẳng định rằng thỏa thuận này được thực hiện với FIFA để đảm bảo đội tuyển trở về trại của họ, nơi họ sẽ "thoải mái hơn."
Nỗi đau trên sân cỏ
Trên sân cỏ, việc Iran bị loại là do những chi tiết sít sao. Đội tuyển đã giành được kết quả hòa trong cả ba trận đấu vòng bảng, thể hiện sự kiên cường bất chấp tình hình chính trị hỗn loạn xung quanh. Hy vọng giành vé vào vòng 32 đội của họ đã tan biến trong trận chung kết đầy kịch tính với Ai Cập, nơi một quyết định việt vị sít sao đã tước đi chiến thắng giúp họ tiến vào vòng tiếp theo. Khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, nó đánh dấu sự kết thúc của một chiến dịch đầy gian khổ, một cuộc chiến ngoại giao cũng như thể thao.