Thế hệ mất mát: Sinh viên Sudan đấu tranh cho tương lai của họ trong cảnh lưu vong
Hãy khám phá những câu chuyện đau lòng về các sinh viên Sudan tại Cộng hòa Trung Phi đang nỗ lực tiếp tục học tập sau khi chiến tranh tàn phá nhà cửa và tương lai của họ.

Một thế hệ bị gián đoạn bởi chiến tranh
Tại trung tâm trại tị nạn Korsi ở Cộng hòa Trung Phi (CAR), một cuộc đấu tranh thầm lặng nhưng tuyệt vọng đang diễn ra. Đối với hàng nghìn thanh niên Sudan, chiến tranh ở quê nhà không chỉ cướp đi nhà cửa và gia đình họ mà còn phá hủy tương lai của họ một cách có hệ thống. Họ là 'thế hệ mất mát' - những sinh viên có hành trình học tập bị cắt đứt bởi bạo lực, và giờ đây thấy mình lạc lõng ở một vùng đất xa lạ, chiến đấu để cứu vãn những gì còn sót lại của hoài bão.
Islam Ibrahim, một sinh viên dược 20 tuổi, là hiện thân của bi kịch này. Sau cuộc bao vây tàn bạo ở el-Fasher cướp đi sinh mạng của cha cô, Islam đã chạy trốn cùng mẹ và sáu chị em gái qua biên giới. Sách giáo khoa dược của cô đã được thay thế bằng thực tế khắc nghiệt của cuộc sống tị nạn. Ngày nay, cô sử dụng kiến thức y khoa của mình không phải trong phòng khám, mà là với tư cách là một tình nguyện viên, hỗ trợ những phụ nữ và trẻ em gái kiệt sức đến từ Darfur. Tuy nhiên, nơi trú ẩn an toàn trong trại rất mong manh. Islam đang phải đối mặt với áp lực rất lớn từ người thân, những người thúc giục gia đình cô trở về Sudan để giải quyết tài sản thừa kế của cha cô – một động thái mà cô lo sợ sẽ dẫn đến những cuộc hôn nhân ép buộc và quay trở lại vùng chiến sự.
Sự phân hóa giáo dục: Khoảng cách ngày càng lớn
Xung đột ở Sudan đã tạo ra sự chênh lệch nghiêm trọng trong việc tiếp cận giáo dục. Đối với những người ở các khu vực do Lực lượng Hỗ trợ Nhanh (RSF) kiểm soát, chẳng hạn như Darfur, việc tiếp cận giáo dục gần như hoàn toàn bị gián đoạn. Hàng triệu học sinh đã trải qua hơn ba năm mà không được đến trường chính quy hoặc không thể tham gia các kỳ thi được công nhận trên toàn quốc. Ngược lại, học sinh ở các khu vực do quân đội Sudan kiểm soát đã dần dần quay trở lại lớp học, mặc dù có sự gián đoạn. Sự phân hóa này đe dọa tạo ra một vực sâu về trí tuệ và kinh tế vĩnh viễn giữa các vùng khác nhau của đất nước.
Đối với những người tị nạn ở Cộng hòa Trung Phi, trở ngại không chỉ là thiếu trường học, mà là một sự thay đổi hệ thống hoàn toàn. Nhiều sinh viên từ Amdafock, một thị trấn biên giới từng là điểm trung chuyển cho những người di tản, đã tìm được chỗ học tại Đại học Bangui nhờ sự hỗ trợ của UNHCR. Tuy nhiên, quá trình chuyển đổi rất gian khổ. Từng chỉ học bằng tiếng Ả Rập, giờ đây họ buộc phải học tiếng Pháp từ đầu trong khi đồng thời cố gắng theo kịp chương trình học đại học khắt khe.
Sự hy sinh và sự sống còn
Việc theo đuổi giáo dục trong cảnh lưu vong thường đòi hỏi những sự đánh đổi đau lòng. Intisar el-Sadig, người mất chồng trong chiến tranh, đã đưa ra quyết định đau đớn là để lại con trai ba tuổi của mình ở trại Korsi với mẹ để cô có thể học tập tại thủ đô Bangui. Đối với Intisar, nỗi đau chia ly là cái giá phải trả để sống sót. "Tôi học vì tôi không muốn chiến tranh này cướp đi tất cả mọi thứ của chúng tôi", cô giải thích, coi tấm bằng đại học là lá chắn duy nhất còn lại chống lại sự mất mát hoàn toàn.
Những người khác đã chứng kiến giấc mơ của họ sụp đổ hoàn toàn. Ahmed, từng là một người khao khát trở thành thẩm phán và sinh viên luật, đã chứng kiến cuộc đời mình tan vỡ khi cha anh, một sĩ quan quân đội Sudan, bị giết. Cuộc chạy trốn đến nơi an toàn của anh còn bị đánh dấu bằng những tổn thương khác khi các chiến binh RSF tấn công gia đình anh ở Nyala, khiến mẹ anh bị thương nặng. Giờ đây, sự chú ý của anh đã chuyển từ những chi tiết phức tạp của luật pháp sang nhu cầu thiết yếu cơ bản để sinh tồn.
Sự kiên cường giữa tuyệt vọng
Bất chấp những khó khăn chồng chất, vẫn có một sợi dây kháng cự bền bỉ. Đối với Gamar el-Shaikh, một sinh viên xã hội học, và những người khác như Baderelddian Issa, trường đại học không chỉ là nơi học tập; đó là lời hứa với những người thân yêu mà họ đã bỏ lại phía sau. Mặc dù họ thừa nhận mục tiêu tốt nghiệp dường như là điều không thể với những gánh nặng về tài chính và tâm lý, nhưng việc học tập trở thành một hành động thách thức chống lại chiến tranh.
Khi cuộc xung đột tiếp tục định hình lại diện mạo của Sudan, những sinh viên này vẫn ở trong tình trạng bấp bênh. Họ bị mắc kẹt giữa một ngôi nhà không còn an toàn và một đất nước sở tại nơi họ là những người xa lạ. Đối với giới trẻ Sudan, giáo dục đã trở thành nơi trú ẩn duy nhất của họ - một nỗ lực mong manh để giành lại tương lai mà chiến tranh đã cố gắng xóa bỏ.