Tehran phát tín hiệu thách thức chiến lược: Eo biển Hormuz được coi là "công cụ quyền lực mạnh nhất" trong bối cảnh bế tắc Mỹ-Iran.
Nhà đàm phán hàng đầu của Iran gọi eo biển Hormuz là "công cụ quyền lực lớn nhất" của nước này, đồng thời đặt ra những điều kiện nghiêm ngặt cho một thỏa thuận với Mỹ, bao gồm việc dỡ bỏ lệnh trừng phạt và chấm dứt xung đột ở Lebanon.

Chiến lược địa chính trị ở Vịnh Ba Tư
Trong một động thái khẳng định mạnh mẽ vị thế thống trị khu vực và đòn bẩy chiến lược, nhà đàm phán hàng đầu của Iran, Mohammad Bagher Ghalibaf, đã chính thức tuyên bố eo biển Hormuz là “công cụ quyền lực lớn nhất” của Tehran. Tuyên bố này được đưa ra vào thời điểm quan trọng trong căng thẳng leo thang giữa Iran, Hoa Kỳ và Israel, báo hiệu rằng Tehran sẵn sàng sử dụng lợi thế địa lý của mình để đảm bảo các điều khoản thuận lợi trong các cuộc xung đột ngoại giao đang diễn ra.
Eo biển Hormuz, một tuyến đường thủy hẹp nối Vịnh Ba Tư với Vịnh Oman, là một trong những điểm nghẽn chiến lược quan trọng nhất thế giới. Là huyết mạch chính cho vận chuyển dầu mỏ toàn cầu, bất kỳ sự gián đoạn nào trong hành lang này đều có tác động ngay lập tức và sâu sắc đến giá năng lượng toàn cầu và sự ổn định kinh tế quốc tế.
Điều kiện tiên quyết nghiêm ngặt cho tiến trình ngoại giao
Mặc dù các cuộc liên lạc gián tiếp vẫn đang diễn ra, Tehran vẫn duy trì lập trường cứng rắn về con đường dẫn đến một thỏa thuận cuối cùng. Ông Ghalibaf nhấn mạnh rằng Iran sẽ không tham gia thảo luận về một thỏa thuận cuối cùng cho đến khi các điều kiện tiên quyết cụ thể được đáp ứng. Những điều kiện này không chỉ đơn thuần là vấn đề kỹ thuật mà còn liên quan đến những nhượng bộ về địa chính trị và tài chính có rủi ro cao.
Các yêu cầu của Iran bao gồm:
- Chấm dứt xung đột: Chấm dứt ngay lập tức các hoạt động quân sự và xung đột ở Lebanon.
- Giảm nhẹ trừng phạt: Miễn trừ toàn diện các lệnh trừng phạt dầu mỏ của Mỹ, cho phép Iran trở lại hoạt động hết công suất trên thị trường năng lượng quốc tế.
- Thu hồi tài sản: Giải phóng các khoản tiền bị đóng băng của Iran hiện đang được giữ trong các tài khoản ở nước ngoài.
Tehran khẳng định rằng các điều khoản của Bản ghi nhớ (MoU) hiện có phải được thực hiện đầy đủ trước khi có bất kỳ bước ngoại giao nào tiếp theo, điều này đặt gánh nặng chứng minh lên Washington để thể hiện cam kết của mình đối với thỏa thuận.
Kênh Doha: Ngoại giao gián tiếp trong thực tiễn
Trong khi Tehran duy trì lập trường công khai vững chắc, bộ máy ngoại giao gián tiếp vẫn tiếp tục hoạt động ở Qatar. Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng Qatar, Sheikh Mohammed bin Abdulrahman bin Jassim Al Thani, gần đây đã tiếp đón các phái viên cấp cao của Mỹ, bao gồm Steve Witkoff và Jared Kushner, tại Doha.
Qatar tiếp tục đóng vai trò trung gian chính, tạo điều kiện thuận lợi cho các phái đoàn kỹ thuật và các cuộc họp cấp cao nhằm thu hẹp khoảng cách giữa hai cường quốc đối địch. Các cuộc họp này tập trung vào các chi tiết phức tạp của Biên bản ghi nhớ và những trở ngại về hậu cần xung quanh việc giải phóng các tài sản bị đóng băng, mặc dù một bước đột phá vẫn còn khó đạt được do các điều kiện không thay đổi của Iran.
Phân tích: Nguy cơ leo thang
Bằng cách coi eo biển Hormuz là "công cụ quyền lực", Iran đang nhắc nhở cộng đồng quốc tế rằng họ có khả năng làm gián đoạn thương mại toàn cầu nếu bị dồn vào đường cùng. Lời lẽ này vừa có tác dụng răn đe chống lại các lệnh trừng phạt tiếp theo, vừa là con bài mặc cả để buộc Mỹ phải nhượng bộ về vấn đề các khoản tiền bị đóng băng và xuất khẩu dầu mỏ.
Khi cuộc xung đột liên quan đến Israel và các lực lượng ủy nhiệm trong khu vực tiếp tục âm ỉ, nguy cơ tính toán sai lầm ở vùng Vịnh ngày càng gia tăng. Thế giới hiện đang theo dõi xem liệu những nỗ lực ngoại giao ở Doha có thể vượt qua được chiến thuật chơi xấu chiến lược mà Tehran đang thực hiện hay không.