Nền ngoại giao mong manh giữa lúc xung đột: Iran ra tín hiệu sẵn sàng làm trung gian hòa giải khi các cuộc tấn công của Mỹ leo thang.
Iran tiết lộ các cuộc đàm phán ngoại giao đang diễn ra thông qua các trung gian hòa giải trong bối cảnh các cuộc tấn công của Mỹ bước sang đêm thứ chín. Cùng tìm hiểu về sự leo thang căng thẳng ở eo biển Hormuz và cuộc chiến răn đe.

Sự cân bằng mong manh giữa ngoại giao và chiến tranh
Tehran hiện đang phải đối mặt với một tình thế khó xử giữa ngoại giao đầy rủi ro và sự can thiệp quân sự tích cực. Trong một cuộc họp báo gần đây, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran Esmaeil Baghaei tiết lộ rằng Tehran đã được các nhà trung gian quốc tế tiếp cận với các đề xuất nhằm chấm dứt vòng xoáy bạo lực hiện tại với Hoa Kỳ. Mặc dù Baghaei xác nhận đã nhận được những "đề xuất" này, ông vẫn giữ kín miệng về các điều khoản cụ thể, không xác nhận cũng không phủ nhận các báo cáo từ truyền thông Mỹ cho rằng có đề xuất một thỏa thuận ngừng bắn 10 ngày.
Động thái ngoại giao này diễn ra vào thời điểm quan trọng, khi chính phủ Iran đang cố gắng thể hiện một mặt trận thống nhất.
Ông Baghaei nhấn mạnh rằng các nỗ lực ngoại giao hiện đang "đồng bộ" với các mục tiêu chiến lược của lực lượng vũ trang, cho thấy một nỗ lực nhằm thu hẹp khoảng cách giữa giới quân sự cứng rắn của đất nước và các phe phái chính trị ôn hòa hơn.Leo thang trên không và trên biển
Bất chấp những lời thì thầm về hòa bình, thực tế trên mặt đất là sự leo thang gây hấn. Hoa Kỳ đã tiến hành chín đêm liên tiếp các cuộc tấn công vào lãnh thổ Iran, mở rộng danh sách mục tiêu của mình ra ngoài eo biển Hormuz đầy bất ổn để bao gồm các khu vực xa về phía bắc như Tabriz. Bộ Tư lệnh Trung ương Hoa Kỳ (CENTCOM) đã tuyên bố rằng các hoạt động này nhắm vào các trung tâm chỉ huy quân sự, hệ thống phòng không, các địa điểm giám sát ven biển và các cơ sở phóng tên lửa.
Căng thẳng đạt đến đỉnh điểm mới vào Chủ nhật khi lực lượng Hoa Kỳ tấn công một nhà máy điện hạt nhân dân sự đang xây dựng ở Darkhovin. Tehran đã kịch liệt lên án vụ tấn công, khẳng định rằng địa điểm này không có giá trị quân sự và cuộc tấn công là một nỗ lực có tính toán của Washington nhằm phá hoại sự phát triển kinh tế và cơ sở hạ tầng của Iran. Để trả đũa, Iran đã triển khai một loạt tên lửa đạn đạo hiện đại—bao gồm Kheibar Shekan, Fateh-110, Zolfaghar và Emad—nhắm mục tiêu vào các tài sản quân sự của Mỹ. Hơn nữa, Iran đã mở rộng phạm vi tấn công bằng cách nhắm vào cơ sở hạ tầng dân sự và quân sự ở Kuwait, Bahrain và Jordan, tuyên bố rằng các địa điểm này tạo điều kiện thuận lợi cho các hoạt động quân sự của Mỹ trên lãnh thổ Iran. Điểm nghẽn chiến lược: Eo biển Hormuz Xung đột tiếp tục đe dọa an ninh năng lượng toàn cầu. Cuộc phong tỏa hải quân của Mỹ đối với các cảng phía nam của Iran vẫn còn hiệu lực, một chiến lược được thiết kế để cô lập kinh tế Tehran bằng cách cắt đứt các tuyến đường xuất khẩu dầu thô chính của nước này. Các tàu chở dầu và tàu thương mại ở eo biển Hormuz—tuyến đường thủy chịu trách nhiệm cung cấp khoảng 20% nguồn cung năng lượng của thế giới—đã trở thành nạn nhân ngoài ý muốn trong ván cờ hàng hải này.
Các quan chức Iran, bao gồm cả Chủ tịch Quốc hội Mohammad Bagher Ghalibaf, đã bác bỏ tuyên bố của Mỹ về việc tìm kiếm hòa bình là "trò chơi". Ghalibaf chỉ ra việc Mỹ tiếp tục đưa thiết bị quân sự vào khu vực như bằng chứng cho thấy hành động của Washington mâu thuẫn với lời lẽ ngoại giao của họ.
Suy đoán về các cuộc tấn công trên bộ và sự chia rẽ nội bộ
Việc ném bom có hệ thống vào miền nam Iran đã làm dấy lên nhiều suy đoán rằng Mỹ có thể đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công trên bộ. Điều này bao gồm các hoạt động tiềm tàng chống lại đảo Kharg, viên ngọc quý trong xuất khẩu dầu mỏ của Iran. Trong khi Baghaei đưa ra tuyên bố đầy khiêu khích rằng Iran đang "đếm ngược từng phút để chào đón" binh lính Mỹ, các nhà phân tích quân sự cho rằng một cuộc đổ bộ trên bộ sẽ vô cùng tốn kém do mạng lưới máy bay không người lái và tên lửa dày đặc của Iran.
Trong khi đó, Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio đã nhấn mạnh sự "chia rẽ" trong giới lãnh đạo Iran, cho rằng trong khi một số phe phái mong muốn đàm phán, những phe phái khác lại quyết tâm tiến hành chiến tranh tổng lực. Sự ma sát nội bộ này được phản ánh trong cuộc tranh luận về Bản ghi nhớ (MoU) giữa hai quốc gia vừa bị đình chỉ gần đây. Tổng thống Masoud Pezeshkian đã bảo vệ MoU, lập luận ủng hộ một cách tiếp cận thực tế đối với ngoại giao để giảm bớt tình trạng lạm phát lương thực nghiêm trọng và khó khăn kinh tế đang đè nặng lên các hộ gia đình Iran.
Kết luận: Con đường răn đe
Khi cuộc xung đột bước vào một giai đoạn mới đầy biến động, quân đội Iran vẫn kiên định với học thuyết răn đe của mình. Người phát ngôn quân đội Mohammad Akraminia cảnh báo rằng chiến tranh sẽ tiếp diễn cho đến khi đạt được trạng thái "răn đe toàn diện", lập luận rằng bất kỳ lệnh ngừng bắn sớm nào mà không có sự thay đổi về cán cân quyền lực sẽ chỉ dẫn đến những tính toán sai lầm và hành động gây hấn hơn nữa của Mỹ.