Iran tận dụng eo biển Hormuz như "công cụ quyền lực mạnh nhất" trong bối cảnh đàm phán hòa bình với Mỹ bị đình trệ.
Nhà đàm phán hàng đầu của Iran gọi eo biển Hormuz là "công cụ quyền lực lớn nhất" của nước này, trong bối cảnh Tehran đặt ra những điều kiện khắt khe cho các cuộc đàm phán hòa bình với Mỹ, bao gồm việc dỡ bỏ lệnh trừng phạt và ngừng bắn ở Lebanon.

Tehran ra tín hiệu lập trường cứng rắn trong bế tắc ngoại giao
Trong một tuyên bố mạnh mẽ về đòn bẩy địa chính trị, nhà đàm phán hàng đầu của Iran, Mohammad Bagher Ghalibaf, đã tuyên bố eo biển Hormuz là "công cụ quyền lực lớn nhất" của Tehran. Tuyên bố này được đưa ra vào thời điểm quan trọng khi Hoa Kỳ và Iran đang tham gia vào các cuộc đàm phán gián tiếp đầy rủi ro nhằm ngăn chặn một cuộc chiến tranh khu vực rộng lớn hơn và thiết lập một thỏa thuận ngừng bắn bền vững.
Những lời lẽ này cho thấy Iran sẵn sàng sử dụng quyền kiểm soát chiến lược của mình đối với một trong những điểm nghẽn vận chuyển dầu mỏ quan trọng nhất thế giới để buộc Washington phải nhượng bộ. Bằng cách coi eo biển Hormuz là một công cụ ảnh hưởng chính, Tehran đang báo hiệu cho cộng đồng quốc tế rằng bất kỳ sự thất bại nào trong việc đáp ứng các yêu cầu của họ đều có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng và ngay lập tức đối với an ninh năng lượng toàn cầu.
Điều kiện tiên quyết cho hòa bình: Các điều khoản không thể thương lượng của Iran
Bất chấp những nỗ lực ngoại giao đang diễn ra, Tehran vẫn duy trì lập trường cứng rắn về việc bắt đầu các cuộc đàm phán cho một thỏa thuận toàn diện cuối cùng. Theo các tuyên bố chính thức, Iran sẽ không bước vào giai đoạn cuối cùng của đàm phán cho đến khi một số điều kiện then chốt được đáp ứng:
- Chấm dứt chiến sự: Chấm dứt hoàn toàn các hoạt động quân sự và chiến sự ở Lebanon.
- Giảm nhẹ trừng phạt: Miễn hoàn toàn các lệnh trừng phạt dầu mỏ do Mỹ áp đặt, vốn đã làm tê liệt nền kinh tế Iran.
- Phục hồi tài chính: Giải phóng các tài sản bị đóng băng của Iran tại các ngân hàng nước ngoài.
Ghalibaf nhấn mạnh rằng các điều khoản của Bản ghi nhớ (MoU) hiện có phải được thực hiện đầy đủ trước khi hai quốc gia có thể tiến tới một thỏa thuận dứt khoát. Cách tiếp cận "thực hiện trước" này phản ánh sự ngờ vực sâu sắc của Tehran đối với các cam kết của Mỹ, sau nhiều năm quan hệ ngoại giao biến động.
Sự trung gian của Qatar và các phái viên Mỹ tại Doha
Sân khấu ngoại giao đã chuyển sang Doha, nơi Qatar tiếp tục đóng vai trò là người trung gian không thể thiếu. Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng Qatar, Sheikh Mohammed bin Abdulrahman bin Jassim Al Thani, gần đây đã tiếp đón các phái viên cấp cao của Mỹ, bao gồm Steve Witkoff và Jared Kushner.
Các cuộc gặp tại Doha nhằm mục đích thu hẹp khoảng cách giữa các phái đoàn kỹ thuật của Mỹ và Iran. Trong khi Mỹ tìm kiếm một khuôn khổ để kiềm chế ảnh hưởng của Iran và đảm bảo ổn định khu vực, phái đoàn Iran đang tận dụng vị trí địa lý chiến lược và sự bất ổn của khu vực Levant để đạt được lợi ích kinh tế và chính trị tối đa.
Tác động toàn cầu của mối đe dọa từ eo biển Hormuz
Eo biển Hormuz là điểm nghẽn vận chuyển dầu quan trọng nhất thế giới, với khoảng một phần năm tổng lượng tiêu thụ dầu của thế giới đi qua đây mỗi ngày. Bất kỳ sự gián đoạn nào—cho dù thông qua phong tỏa hải quân, rải thủy lôi hay quấy rối tàu chở dầu—đều có thể khiến giá dầu toàn cầu tăng vọt và gây ra cú sốc kinh tế toàn cầu.
Trong khi xung đột Mỹ-Israel-Iran tiếp tục âm ỉ, trọng tâm vẫn là liệu Washington có nhượng bộ trước các yêu cầu tài chính của Tehran để đảm bảo an ninh hàng hải hay không, hay khu vực đang trôi dạt về phía một sự leo thang thảm khốc, nơi "công cụ quyền lực" thực sự được triển khai.